LÁ THƯ HUYNH TRƯỞNG
12
THỬ SUY NGHĨ VỀ MỘT HƯỚNG SINH
HOẠT THÍCH HỢP CHO GIA Đ̀NH PHẬT TỬ VIỆT NAM
TRONG THỜI ĐẠI MỚI (5).
Trần
Kiêm Đoàn
California, Hoa Kỳ
ngày 4 tháng 10 năm 2007
Thư gởi các em:
Đoàn sinh Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam.
Các em
thân mến,
Lần nầy, viết thư
cho các em trong một thoáng không khí Cali có
hơi trầm xuống và ấm lên. Hẳn các em sẽ hỏi
rằng, thư trước anh nói đến tiết thu đang về với
Cali, đáng lẽ nắng sẽ bớt hanh và gió heo may sẽ
đến; nhưng cớ sao bây giờ lại ấm lên. Thật ra
th́ sự ấm lạnh xuất phát từ ḷng người mới là
điều anh đang muốn nói. Tin và h́nh ảnh mười
vạn nhà sư Miến Điện đầu trần, chân trần đi hằng
chục cây số dưới trời mưa lũ để cầu nguyện và
bày tỏ ước mong ḥa b́nh, an lạc và tự do cho
đất nước làm cho nhiều người có chung niềm tâm
cảm như anh xúc động. Một số người quan tâm tự
hỏi rằng, có chăng các nhà sư Miến Điện “đang
làm chính trị?” Và dĩ nhiên, sự nhạy cảm của
mỗi người th́ chẳng ai giống ai, nên khi bàn đến
những đề tài liên quan đến khái niệm chính trị
trong một hoàn cảnh nào đó, người ta dễ bị ám
ảnh bởi những định kiến và đâm ra dị ứng hay sợ
hăi muốn bịt mắt, quay mặt tránh xa. Nhưng đức
Phật v́ chúng sanh khổ đau mà hiện thế, đạo Phật
v́ trần gian mà dấn thân. V́ thế; Đạo Phật, con
người và cuộc đời không thể tách rời nhau; phải
có mặt với nhau trong mỗi mảnh đời, chung cả khổ
đau và an lạc.
Anh mở đầu thư nầy
bằng một ư tưởng “dạo đầu” như thế để mời các em
quan tâm hơn một chút về hai chữ “chính trị” –
một khái niệm rất thường t́nh và thiết thân
trong cuộc sống cá nhân và xă hội hàng ngày mà
lắm lúc v́ quá cường điệu hay quá định kiến
người ta bỗng tránh xa nó đi – để khỏi bị phiền
hà (?!)
Trong thư trước anh
có trích lời thầy Thích Pháp Trí nói rằng: “
Theo tôi, GĐPT
chúng ta hiện nay khỏi cần phải bàn đến chính
trị nữa, v́ chính trị không quan trọng…”
Trong lúc đó, cũng trong một vài thư trước, khi
tham khảo những kinh nghiệm của các đoàn thể
thanh niên quốc tế lừng danh như Hướng Đạo, Hồng
Thập Tự, YMCA… anh đă có dịp nhắc đến những
nguyên tắc cơ bản giúp cho các đoàn thể nầy đứng
vững hàng trăm năm nay trong nhiều t́nh thế
chính trị và xă hội khác nhau mà nguyên tắc “phi
chính trị”(non-political) vẫn được thực hành
nghiêm chỉnh nhất. Như thế, vô h́nh chung,
nguyên tắc “phi chính trị” và ư niệm “khỏi cần
bàn đến chính trị” hay hoàn toàn loại bỏ chính
trị ra khỏi sinh hoạt của một đoàn thể thanh
niên có cùng một nội dung chăng? Và nếu chúng ta
đơn phương không cần biết đến chính trị trong
lúc thực tế xă hội quanh ta và ngay chính những
người thân cận bên ta và ngay chính trong nội bộ
GĐPT chúng ta đang hành xử, dính líu, gây ảnh
hưởng bằng phương tiện chính trị theo cách riêng
của họ th́ liệu tập thể GĐPT chúng ta có thể
hoàn toàn “nh́n gió mà tâm không động” được
chăng?
Để những thành viên
GĐPTVN chúng ta có thể tạm đồng ư trên nguyên
tắc về một mẫu số chung chính trị hay phi chính
trị có lợi nhất cho chính tổ chức đoàn thể của
ḿnh, đồng thời cũng có lợi cho tôn giáo, đất
nước và con người nói chung, chúng ta thử xác
định “chính trị Phật giáo” là ǵ và GĐPT đang
đứng ở tiêu điểm, vị trí nào trong đời sống
chính trị đó.
Tiếp sau thư của
thầy Pháp Trí, anh Hoàng Xuân Thiệu – một cựu
huynh trưởng cao niên và đồng thời cũng là một
giáo sư sử học, chính trị – viết rằng:
“Chính
trị trong ư nghĩa đích thực nhất của nó đồng
nghĩa với động cơ cùng nguyên tắc tổ chức và ổn
định xă hội trong lịch sử tiến hóa của nhân loại.
Chính trị là giềng mối kết thành cái khung cơ
bản cho mỗi xă hội. Chính trị là nguyên tắc
lănh đạo và quản lư trật tự xă hội; đồng thời
chính trị là sức bật mở đường và khai phóng cho
xă hội đi lên. Bởi vai tṛ quá đa dạng và tác
động quá mạnh mẽ của chính trị nên càng ngày,
con người càng sử dụng chính trị như một phương
tiện nắm bắt quyền lực. Trong những hoàn cảnh
cực đoan, chính trị đă bị những phe tương tranh
lạm dụng công phá lực cản và bức hại đối lập. Do
vậy, chính trị đă bị biến tướng và bị gán ép
theo ư nghĩa tiêu cực một chiều. Trong khi thực
chất chính trị là một phương tiện sắc bén như
cái thiết bảng trong tay Tôn Ngộ Không. Thiết
bảng dùng để đánh yêu quái hay làm loạn thiên
đ́nh c̣n tùy vào kẻ sử dụng.
Trong một ư nghĩa
tích cực nhất, Phật giáo là một tôn giáo ‘chính
trị’ v́ đức Phật xuất thân từ trung tâm quyền
lực chính trị của vương triều Tịnh Phạn. Nhưng
thay v́ sử dụng phương thức chính trị để nắm
quyền lănh đạo, trị nước an dân th́ thái tử Tất
Đạt Đa đă sử dụng nguyên tắc chính trị để tu
dưỡng và an định chính ḿnh. Làm vua tốt cứu
được một nước trong một thời; nhưng bậc giác ngộ
cứu được mọi loài trong mọi thời. Đạo Phật đă
giác ngộ được vua chinh chiến A Dục Vương (Asoka);
và chính vua A Dục sau khi đến với Phật giáo đă
trở thành minh quân và giúp đưa đạo Phật quanh
vùng Ấn Hà nhỏ hẹp truyền đi khắp năm châu.
Triều đại Lư Trần đem ánh sáng Phật giáo làm
ngọn đèn soi tỏ đường đi trị nước an dân… Đạo
Phật nhập thế không sợ hăi quay lưng tách rời
chính trị. Nhưng đă từng làm sáng, làm phong
phú cho chính trị, giúp những triều đại lănh đạo
chính trị hóa giải thù trong giặc ngoài. Thái
độ chính trị của đạo Phật là không tranh bá đồ
vương. Ngược lại, đạo Phật mặc nhiên xây dựng
thái độ chính trị trên căn bản tinh thần Bi-Trí-Dũng.
Lấy Từ Bi để giải quyết vấn đề bằng thiện tâm và
phương tiện ḥa ái. Lấy Trí Tuệ để thấy được
chánh đạo, nh́n rơ vấn đề đâu là đường hay lẽ
phải để giúp ḿnh và giúp người noi theo, tránh
được những vũng lầy mê chấp. Lấy Dũng Mănh để
làm sức mạnh thân tâm mà vững chăi tiến bước lên
đường. Chính trị dựa trên căn bản Bi-Trí-Dũng
là nền tảng tri thức và tâm lư ‘thấy việc trái
th́ tùy duyên góp ư, thấy việc phải th́ tỏ lễ
thuận hành, thấy việc sai quấy th́ ôn tồn lắng
nghe để biện giải và góp ư.’ Nếu được như thế
th́ mới đúng là con đường chính trị của người
Phật tử hôm nay…”
Như thế theo huynh
trưởng Hoàng Xuân Thiệu, chính trị theo tinh
thần Phật giáo rất gần với chính đạo v́ đấy là
con đường suy nghĩ, tổ chức và hành động theo sự
nhân ái (bi), sáng suốt (trí) và ngay thẳng
(dũng).
Thầy Thích Nhất
Hạnh trong bài “Chính Trị và Tôn Giáo” đă nêu ra
các tiêu chí phân định biên giới giữa tôn giáo
và chính trị như sau:
“…Nếu tôn giáo là
chất liệu của xă hội tính, và nếu chính trị là
quyền bính sử dụng xă hội tính ấy để thực hiện
những điều mơ ước, th́ đâu là ranh giới và quyền
hạn giữa giáo quyền và chính quyền ? Giáo quyền
và chính quyền có phải là hai thứ quyền hạn hoàn
toàn không lệ thuộc ǵ nhau không? Theo chúng
tôi tưởng, mọi sự giản lược hóa vấn đề đều không
đem đến cho ta một cái nh́n xác thực. Mọi hiện
tượng trong xă hội đều có liên hệ với nhau một
cách rất mật thiết và không bao giờ có những
ranh giới tuyệt đối giữa hiện tượng này với hiện
tượng kia, đúng như nguyên lư vô ngă đă cho ta
thấy. V́ vậy trong khi xét vấn đề chúng ta phải
cố gắng tránh lề lối cắt xén, bằng trí óc ta,
cái thực tại phiền tạp kia ra thành nhiều miếng
nhỏ rời rạc.”
Đối tượng của tôn
giáo là con người mà đối tượng của chính trị
cũng là con người, và dù con người tinh thần hay
con người vật chất cũng là con người, cũng là
những khía cạnh liên hệ nhau của con người. Như
thế làm sao tôn giáo và chính trị không có những
tương quan cho được. Điều ta có thể nói là trong
khi chính trị dùng những quyền hành quân sự th́
tôn giáo dùng những quyền hành tinh thần và t́nh
cảm; trong khi chính trị dùng những phương tiện
luật pháp th́ tôn giáo dùng những phương tiện
đạo đức.
Một bên là pháp trị
và một bên là đức trị. Nếu có sự áp dụng đức trị
thêm vào trong mặt pháp trị tức là có sự sử dụng
tinh thần tôn giáo đạo đức trong phạm vi chính
trị. Trong phạm vi tôn giáo nhất là trong những
tôn giáo mà giáo quyền quyết định mọi sự áp dụng
pháp trị. Và như thế phương pháp của chính trị
được áp dụng ít nhiều trong phạm vi tôn giáo.
… Nếu có ranh giới
giữa văn hóa và chính trị th́ ranh giới đó chính
là sự phân biệt những khí cụ, những phương tiện.
Nhà chính trị có những khí cụ và phương tiện
khác nhà văn hóa; sự lạm dụng khí cụ của nhau
khiến cho hai bên dính vào nhau và văn hóa sẽ
mất đặc tính văn hóa.
Rơ ràng nhất là
trong trường hợp tôn giáo: tôn giáo xen vào
chính trị có nghĩa là tôn giáo muốn dùng đến
những phương tiện chính trị hoặc để thực hiện lư
tưởng ḿnh hoặc để phát triển uy quyền và thế
lực ḿnh trong xă hội. Có thể có tôn giáo quan
niệm rằng điều đó là điều tự nhiên, nhưng cũng
có những tôn giáo khác không thể chấp nhận như
vậy. Ví dụ trong trường hợp đạo Phật. Đạo Phật
có thể nhận sự bảo trợ của chính quyền trong
trường hợp nhà chính trị thấy lư tưởng đạo Phật
thích hợp với đường lối họ (như trường hợp vua
Asoka ở Ấn và các vua triều Lư Việt Nam) nhưng
đạo Phật không bao giờ muốn nắm lấy quyền bính
hoặc có ư thao túng chính quyền. Tuy thế có
những tôn giáo tự nhận quyền hành chỉ đạo tinh
thần cho cả chính trị và như thế, ngoài phương
diện đức trị, những tôn giáo ấy, qua trung gian
của chính quyền, dùng cả phương tiện pháp trị
nữa. Người lănh đạo tôn giáo trở thành vua của
các ông vua, tổng thống của các ông tổng thống.
Ở những xă hội chỉ có một tôn giáo đáng kể th́
điều này có thể thực tôn giáo sẽ không c̣n là
tôn giáo nữa. Nói rằng hàm số tôn giáo rất quan
trọng trong bài toán chính trị không có nghĩa là
nói rằng tôn giáo có thể đóng vai tṛ chính trị.
Nếu tôn giáo không c̣n là hàm số tôn giáo nữa mà
lại là một thứ hàm số khác.”
Các em thân mến,
Qua hai ư kiến nói
về bản chất và mối tương quan của chính trị và
đạo Phật mà anh em chúng ta vừa cùng nhau theo
dơi và chia sẻ trên đây, anh hy vọng là các em
sẽ tự ḿnh quan sát, t́m hiểu và học hỏi từ hoàn
cảnh thực tế xung quanh mỗi đơn vị GĐPT của
chính ḿnh một cách khách quan và chủ động . Từ
đó, các em cần độc lập nhận thức để thấy được sự
tương quan của bản thân ḿnh, đơn vị GĐ ḿnh và
những người quanh ḿnh với sinh hoạt chính trị
có những mặt mạnh, mặt yếu như thế nào.
Như các em biết,
khởi từ khái niệm đầu tiên “Polis” của Hy Lạp
th́ chính trị có nghĩa là một xă hội cộng ḥa,
cùng làm cùng hưởng đầy lư tưởng. Càng về sau,
chính trị càng bị hiểu và diễn dịch máy móc như
là những phương pháp, nghệ thuật; rồi xảo thuật
hay thủ đoạn để nắm lấy quyền lực lănh đạo xă
hội. Ngày nay, quan niệm phổ biến nhất thường
cho rằng, “làm chính trị” là hành động đấu tranh
để nắm quyền lực. Đạo Phật là một tôn giáo vừa
xuất thế, vừa nhập thế nhưng không bao giờ là
một thế lực chủ trương nắm lấy hay chia chác
quyền lực của thế quyền. Trong lịch sử, nếu có
chăng những thế lực giáo quyền hay nhóm phái
tiếm dụng giáo quyền để “làm chính trị” theo chủ
trương đấu tranh nắm quyền lực th́ hẳn nhiên đó
không phải là Phật giáo đích thực hay chỉ là một
sự vọng động phi Phật giáo dưới lớp áo choàng
Phật giáo mà thôi.
Nguyên tắc và
sự thực hành tinh thần “phi chính trị” của các
đoàn thể tuổi trẻ trên thế giới ngày nay có thể
khác nhau về khuynh hướng nhưng cách thể hiện
rất giống nhau. Họ không “làm chính trị” theo
nghĩa đấu tranh dành quyền lực thông thường,
nhưng lại có ư thức về chính trị rất cao. Trong
nhiều trường hợp, họ có thể tiếp cận và hành xử
theo những phương pháp của chính trị để giải
quyết những vấn đề có liên quan với thế quyền và
tương quan sinh động với môi trường xă hội xung
quanh. Một trong nhiều thí dụ điển h́nh và cụ
thể nhất về thái độ “phi chính trị ngay trong
môi trường sinh hoạt chính trị” của phong trào
Hướng Đạo thế giới là sự đấu tranh với các thế
lực chính trị và xă hội sừng sỏ trong nhiều thời
điểm và trong nhiều quốc gia để bảo vệ hai
nguyên tắc cơ bản nhất của họ: Đấy là nguyên
tắc không cho phép người vô thần (atheism) và
đồng tính luyến ái (gay) gia nhập hội. Cuộc đấu
tranh gay go nhất là tại châu Mỹ và châu Âu là
những nơi quyền tự do tín ngưỡng và luyến ái
được đề cao và tôn trọng. Trong nhiều trường
hợp, những thế lực chính trị và xă hội hùng hậu
đă xen vào nội bộ Hướng Đạo để vận động đoàn thể
nầy phải thay đổi điều lệ và nguyên tắc theo yêu
cầu riêng của từng xứ, từng vùng, từng nhóm tổ
chức có ảnh hưởng. Thế nhưng các đơn vị Hướng
Đạo ở địa bàn liên hệ đă kiên tŕ vận dụng mọi
h́nh thức chính trị, pháp lư… để đứng vững với
hoàn cảnh, với thời gian và không gian. Đương
đầu với những nguyên tắc chính trị và pháp luật
tại nơi sinh hoạt, tổ chức Hướng Đạo có khi
thắng, khi thua nhưng cuối cùng vẫn công nhiên
xác định và đứng vững trên nền móng cơ bản của
đoàn thể ḿnh mà chẳng tạo ra một sự mâu thuẫn
hay xung đột nào với hệ thống xă hội hay thế
quyền đang lănh đạo đất nước cả.
Gần
nhất trong thế kỷ 21 là vụ đương đầu sôi nổi
giữa trưởng Hướng Đạo Darell Lambert và tổ chức
Hướng Đạo tại thành phố Port Orchard, tiểu bang
Washington tại Mỹ vào tháng 10 năm 2002.
Darell, 19 tuổi, đă gia nhập sinh hoạt Hướng Đạo
từ năm 9 tuổi. Khi trưởng thành, Darell tuyên
bố ḿnh là người không tin vào một đấng Thượng
Đế nào cả. Cấp lănh đạo Hướng Đạo quốc tế phải
định nghĩa khái niệm “hữu thần”, ngược lại với
vô thần, được ghi trong cẩm nang Hướng Đạo không
nhất thiết phải là Thượng Đế hay tôn giáo mà có
thể là niềm tin vào “Vũ Trụ” (Universe) hay “Mẹ
Thiên Nhiên” (Mother Nature) cũng có thể chấp
nhận được.
Năm
1998, cặp anh em sinh đôi 16 tuổi là Michael và
William Randal, đoàn sinh Hướng Đạo lâu năm tại
Orange County xứ Mỹ, đă từ chối tuyên thệ tin
vào Thượng Đế nên cũng bị từ chối không cho nhận
cấp bằng chuyên Môn Hướng Đạo. Vụ kiện đă kéo
dài đến 7 năm tại ṭa án quận Cam, California,
nhưng sau cùng hai anh em được xử thắng và được
nhận cấp bằng bị treo.
Đă
có rất nhiều trường hợp các đoàn thể tuổi trẻ
phải đương đầu với các áp lực chính trị thế
quyền, nhưng vẫn giữ được đường hướng phi chính
trị. Lư do đơn giản là v́ các tổ chức đoàn
thể nầy vận dụng quyền chính trị và nguyên tắc
chính trị công khai và đúng luật để bảo vệ quyền
lợi hợp pháp của ḿnh. Sự vận dụng hoàn toàn
không dính líu đến việc chống báng, đả phá hay
gây ra t́nh trạng xung đột, tranh quyền với các
thế lực chính trị cầm quyền. Một chuyên gia
chính trị Mỹ đương đại, Rick Perlstein, trong
tác phẩm The Nation (2007) nhận định rằng:
“Vận dụng nguyên tắc chính trị và hành xử quyền
chính trị mà không ‘làm chính trị’ để tạo xung
đột với thế lực đương quyền hay mưu cầu nắm
quyền lực chính trị, tức là đă mặc nhiên chọn
lựa một thái độ phi chính trị.”
Các em thân mến,
Kinh nghiệm mà tổ
chức GĐPTVN chúng ta đă nếm trải trong 65 năm
qua có đủ “mặn nhạt, chua cay, lẫn ngọt bùi…”
Nhưng sự chua cay gay gắt nhất vẫn thường đến từ
kinh nghiệm Phật giáo tiếp cận, tương tác với
những môi trường và thế lực chính trị khi đôi
bên có những yêu cầu mâu thuẫn với nhau. Quan
sát và suy nghiệm về chủ trương phi chính trị
của các đoàn thể quốc tế nói chung, khái niệm
“phi chính trị” của họ có thể tóm tắt như sau:
1. Không làm chính
trị: Không có hành động đấu tranh gây xung đột
và hiểu lầm, chống báng với thế quyền. Không có
chủ trương hay gây thế lực nhằm tranh thắng dành
quyền với thế quyền.
2. Không dẫm đạp
lên vai tṛ lănh đạo quần chúng của thế quyền.
Minh định công khai nhu cầu của đoàn thể ḿnh
cần được chính quyền quan tâm, thảo luận và giải
quyết trên tinh thần công bằng, tương kính, xây
dựng và tôn trọng luật pháp.
3. Tách bạch vai
tṛ chính trị và vai tṛ đoàn thể. Cấp trưởng
lănh đạo và đoàn sinh hay hội viên của một đoàn
thể tuyệt nhiên bị nghiêm cấm, không được tùy
tiện mang quyền lực hay ảnh hưởng chính trị đời
thường vào trong sinh hoạt đ̣an thể. Nếu có sự
trùng dụng, dính líu nhau giữa hai vai tṛ, bắt
buộc người liên hệ phải chọn một trong hai: Vai
tṛ chính trị hay vai tṛ đoàn thể.
Bây giờ, các em đă
có một cái nh́n cơ bản bước đầu về quan niệm
“phi chính trị” của các đoàn thể tuổi trẻ phương
Tây. Có thích hợp hay chăng quan niệm phi chính
trị nầy có thể áp dụng với GĐPT chúng ta trong
hoàn cảnh đất nước và xă hội hiện nay? Theo ư
kiến riêng của anh, áp dụng quan niệm “phi chính
trị” vào GĐPT với nội dung như đă tŕnh bày ở
trên là thích hợp với hoàn cảnh cụ thể của chúng
ta. Rất mong các em đoàn sinh GĐPT và các bậc
thiện tri thức bổ khuyết và đóng góp thêm ư kiến.
Ba tiêu điểm: (1)
Phi chính trị, (2) độc lập và (3) sáng tạo – trẻ
trung hóa – áp dụng cho GĐPTVN trong giai đoạn
mới là những mục tiêu cốt lơi mà các “Lá Thư
Huynh Trưởng” sau sẽ lần lượt tŕnh bày và thảo
luận.
Thư đă dài, thân ái
chúc các em khỏe mạnh, trẻ trung và tiến bộ.
Thân mến chào các em
Nguyên Thọ Trần Kiêm Đoàn
T
www.Trankiemdoan.net
Ư
kiến xin gởi về: Doantran@sbcglobal.net
trở về tôn giáo - phật
giáo